Tiểu thuyết: Kẻ Thù Kiêm Bạn Giường
Tác giả: Snow Leopard
⸺⸺⸺
Mỗi người đều có cách riêng để đối mặt với những tình huống tồi tệ. Có người chọn cách phớt lờ, có người chọn phản kháng, trong khi số khác lại chọn cách trốn chạy…
Vetaka đang sợ hãi điều gì đó…
Tôi nhìn tấm lưng nhỏ nhắn của người phụ nữ phía trước với những câu hỏi xen lẫn sự lo âu. Nhưng rồi, cô Wine dừng lại đột ngột khiến tôi suýt thì tông vào cô ấy. Khi tôi định hỏi có chuyện gì xảy ra, người phụ nữ nhỏ nhắn nép sát vào tôi ngay khi tôi nghe thấy tiếng ai đó chào cô ấy.
“Biết ngay mà. Quả nhiên là em rồi, em Wine.”
Đó là lời của một người đàn ông trung niên. Ông ta cao ráo, vạm vỡ, cũng đẹp trai nữa…
Chỉ cần nhìn một cái là tôi đã xác định người đàn ông này không thuộc kiểu đáng tin cậy. Trực giác mách bảo tôi rằng giọng nói êm ái, dễ chịu cùng nụ cười hiền lành kia ẩn chứa một mối nguy hiểm nào đó mà tôi không thể giải thích được.
“Em còn nhớ anh không? Anh Korn đây.”
“….”
Vetaka cứng đờ người trước mặt người đàn ông trung niên đang cố tình chặn đường cô ấy. Lúc này, hai chúng tôi đang ở phía bãi đậu xe vắng tanh không một bóng người. Người phụ nữ nhỏ nhắn siết chặt tay tôi vì sợ hãi.
“Lâu rồi không gặp. Em vẫn đáng yêu như ngày nào. Em Wine. Em dạo này sao rồi?”
“Tôi vẫn ổn…”
Vetaka trả lời lí nhí.
“Còn dạo này em sống sao rồi, em Wine? Anh chẳng nghe tin tức gì về em cả. Công việc mới thế nào, có tốt không?”
Gã đàn ông tiếp tục hỏi han với vẻ thân thiện.
“Cũng… bình thường.”
“Anh đã sốc lắm khi em đột ngột nghỉ việc đấy.”
Những lời gã đàn ông tên Korn nói khiến Vetaka run rẩy dữ dội đến mức tôi có thể cảm nhận được từ phía này.
“Em Wine, em vẫn chưa vượt qua chuyện cũ sao? Anh thực sự không cố ý….”
“Anh làm ơn dừng lại đi được không?”
Tôi bực bội lên tiếng khi gã đàn ông định đưa tay chạm vào vai Vetaka. Tôi dùng thân mình che chắn cho người phụ nữ đang run rẩy phía sau.
“Còn cô là ai?”
“Tôi là ai không quan trọng. Anh có mắt thì cũng nên thấy là cô Wine không hề muốn nói chuyện với anh chút nào chứ.”
“Em ấy còn chưa nói gì. Sao cô lại xía mũi vào chuyện người khác thế hả?”
Tôi nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của Vetaka và lườm gã đàn ông trước mặt. Ban đầu, gã tỏ vẻ khó chịu ra mặt và định tiến lại gần Vetaka, nhưng khi bắt gặp ánh mắt giận dữ của tôi, gã khựng lại và lùi bước.
“Này, đừng có làm thế với tôi chứ. Chẳng qua nể tình quen biết nên tôi mới đến chào hỏi thôi mà.”
Gã vẫn cố dùng lời lẽ lấp liếm cho qua chuyện.
“….”
“Em Wine này, anh không còn giận em vì chuyện em vu khống anh hồi đó nữa đâu. Chuyện cũng lâu rồi mà.”
“Anh vẫn còn nói nữa hả?”
Tôi gằn giọng vì tức giận khi cơn thịnh nộ xâm chiếm tâm trí.
Phải cảm ơn các lớp học ở phòng tập thể hình đã trang bị cho tôi nền tảng Muay Thái. Tôi thừa sức hạ gục gã ngay cả khi gã là đàn ông to xác hơn tôi!
Cuối cùng, gã đàn ông cũng lùi bước và bỏ đi, tôi nhìn chằm chằm gã đầy cảnh giác cho đến khi gã khuất dạng. Khi chắc chắn gã sẽ không quay lại, tôi nắm lấy tay Vetaka, người vẫn còn đang bồn chồn lo sợ, và dắt cô ấy đi theo mình.
“Về phòng thôi, cô Wine.”
⸺⸺⸺
Sau bữa tối là khoảng thời gian tự do, mọi người sẽ gặp lại vào lúc chín giờ sáng mai tại phòng hội nghị để tham dự hội thảo về cách giải tỏa căng thẳng nơi công sở. Ban đầu, tôi định rủ người phụ nữ nhỏ nhắn ấy đi dạo biển sau khi ăn, nhưng sự việc lại thành ra thế này, tôi đành phải đưa cô Wine, người vẫn còn đang hoảng hốt sau chuyện vừa nãy, về phòng.
Vetaka trông có vẻ thư giãn hơn khi chỉ còn hai chúng tôi trong phòng. Khi tôi định bắt chuyện với cô ấy, một thông báo từ ứng dụng LINE cắt ngang.
NoomNim: Chị Lal ơi, hôm nay bọn em mở sòng bạc mini ở phòng anh Bas nè.
NoomNim: chị muốn qua nhập hội lúc nào cũng được nha.
NoomNim: Đã gửi một ảnh*
Tôi không nhịn được cười khi thấy tấm ảnh selfie của Noomnim trong bộ đồ ngủ bên cạnh cái sới bạc nhỏ của con bé. Bình thường thì mấy trò đỏ đen vui vẻ với chút men say là thứ tôi chẳng bao giờ từ chối trong mấy chuyến dã ngoại thế này đâu.
Nhưng lúc này, tôi còn có chuyện khác đáng lo hơn…
Chị xin kiếu nhé :Lullaby
Chị đi ngủ đây :Lullaby
Mai còn phải đi hội thảo sớm :Lullaby
Đừng có thức khuya quá đấy! :Lullaby
Reng reng
Sau khi tôi từ chối qua tin nhắn LINE, điện thoại tôi đổ chuông. Người gọi không ai khác chính là…
[Chị Lal!!! Sao chị nỡ bỏ rơi bọn em!? Chẳng phải chị bảo chị sẽ làm nhà cái sao!!!]Noomnim hét to đến mức tôi phải đưa điện thoại ra xa tai trước khi bị tiếng hét của đứa cấp dưới nghịch ngợm này làm cho điếc đặc.
“Chị đau lưng quá… Giờ chị đi ngủ đây. Chắc nay chị hoạt động hơi quá sức rồi.”
Tôi chọn cách nói dối, nhưng với kỹ năng thuyết phục thượng thừa của một người sếp, Noomnim – đứa còn non kinh nghiệm – chắc chắn không thể phát hiện ra được.
[Ui, chán thế… Chị nghỉ ngơi đi nhé chị Lal. Ngủ ngon ạ.]“Ngủ ngon nhé nhóc.”
Cúp máy xong, tôi mỉm cười.
Em còn non và xanh lắm mới đòi đọ lại kỹ năng ứng biến của chị, Noomnim à…
“Cô cứ đi đi, nếu muốn. Dù sao cô cũng chuẩn bị cả đống tiền lẻ hai mươi baht cho vụ này rồi mà.”
Vetaka bước lại gần và nắm lấy vạt áo tôi, đôi mắt cô ấy ngước lên nhìn tôi qua hàng mi, trông đầy vẻ chán nản sau khi thấy tôi vừa từ chối lời mời của Noomnim.
“Cô Wine…”
Tôi quay sang nắm lấy tay cô ấy thay cho câu trả lời.
“Làm sao tôi có thể để cô ở lại một mình như thế này được chứ?”
“Xin lỗi vì lúc nãy tôi cứ im lặng để cô phải nói đỡ hết mọi chuyện.”
Vetaka là người mở lời trước, điều này làm tôi hơi ngạc nhiên.
“Và cảm ơn cô rất nhiều vì đã giúp tôi…”
“Người đàn ông đó… cô có thể kể cho tôi nghe có chuyện gì với hắn ta không?”
“…”
Vetaka trông có vẻ khó chịu khi nghe điều đó. Nhưng lần này, tôi không thể để người phụ nữ nhỏ nhắn ấy giữ kín chuyện này trong lòng mãi được nữa.
Tôi nắm tay Vetaka và dắt cô ấy đến ngồi ở cuối giường. Tôi quay sang đối diện với người phụ nữ đang cố tránh ánh mắt của tôi…
“Tôi lo cho cô lắm đấy, Wine. Có thể cô không nhận ra, nhưng cách cư xử của cô lúc đó… chẳng giống con người thường ngày của cô mà tôi biết chút nào.”
Tôi nắm lấy bàn tay người phụ nữ nhỏ nhắn và nhẹ nhàng xoa bóp lòng bàn tay cô ấy.
“Tay cô lạnh ngắt, cô biết không? Và người cô run bần bật như thể cô đang bị hoảng loạn vậy.”
Và cách trấn an của tôi đã khiến Vetaka phải xin lỗi.
“Xin lỗi vì đã làm cô lo lắng… tất cả là lỗi của tôi. Tôi cứ nghĩ mình đã trưởng thành hơn nhiều kể từ đó, rằng mình đã mạnh mẽ hơn, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy hắn ta, tôi lại run rẩy, tôi sợ hãi, tôi chẳng biết phải làm gì cả. Y hệt như ngày xưa vậy.”
“Gã đàn ông đó đã làm gì cô vậy, Wine? Cô có thể kể cho tôi nghe được không? Làm ơn… tôi cũng muốn lắng nghe những nỗi lo của cô mà.”
“Cô sẽ không nhìn tôi bằng ánh mắt khác đi chứ?”
Người phụ nữ nhỏ nhắn ngập ngừng. Đôi mắt tròn to của cô ấy ánh lên vẻ sợ hãi đến mức tôi muốn kéo cô ấy vào lòng ôm thật chặt, nhưng tôi chỉ có thể nắm lấy tay cô ấy để tiếp thêm động lực.
“Tôi không muốn cô ghét tôi…”
“Tôi không biết cô đã trải qua chuyện gì trong quá khứ, Wine à, nhưng hãy tin tôi. Tôi là người biết lý lẽ mà, cô biết chứ?”
Tôi siết chặt tay Vetaka và nhìn sâu vào mắt cô ấy để truyền tải sự chân thành của mình.
“Lúc đó… tôi mới tốt nghiệp.”
Cuối cùng, Vetaka cũng từ từ kể cho tôi nghe câu chuyện… bắt đầu từ một cô gái mới ra trường vừa nhận được công việc đầu tiên. Vì là công ty đầu tiên nên mọi thứ đều quá đỗi mới mẻ với người phụ nữ nhỏ nhắn ấy. Ban đầu, mọi chuyện diễn ra rất suôn sẻ, Vetaka nghĩ rằng mình đã tìm được công ty mơ ước. Cô ấy thân thiết với các đồng nghiệp và các anh chị tiền bối trong phòng, những nhân viên khác cũng rất tốt với cô ấy.
Vetaka được các tiền bối ở nhiều phòng ban yêu mến. Thỉnh thoảng họ lại dắt cô ấy đi ăn hoặc mua đồ ăn vặt cho cô ấy. Người phụ nữ nhỏ nhắn vui vẻ đón nhận vì nghĩ đó chỉ là cử chỉ chào mừng, quà cáp cho “ma mới” trong công ty, và anh Korn cũng nằm trong số những tiền bối này.
“Mọi người đều rất tốt với tôi, giống như tôi là em út trong công ty vậy. Dù sao thì ở đó tôi cũng là người nhỏ tuổi nhất.”
“Anh Korn cũng giống như họ vậy. Anh ấy là Kỹ sư Kinh doanh, hay phải qua đưa tài liệu cho tôi nên chúng tôi thường xuyên nói chuyện… Trông anh ấy rất lịch thiệp và tử tế… nên tôi đã rất tin tưởng anh ấy. Hôm đó… tôi phải đi kiểm kê kho. Khi tôi xuống đến nơi, chưa có ai trong lịch trực xuống kho cả, chỉ có tôi và anh Korn là những người đến đúng giờ.”
“Thế là chúng tôi bắt đầu làm việc. Nhưng trong lúc tôi vừa đi đến kệ hàng vừa trò chuyện với anh ấy, anh ấy bỗng nhiên khen tôi, bảo rằng… tôi dễ thương lắm…. rồi anh ấy ôm chầm lấy tôi…”
“Lúc đó tôi chẳng biết phải làm gì cả, Lal à. Tôi đứng hình nhưng vẫn để mặc anh ấy lôi tôi vào lòng. Một lát sau thì các anh chị khác tới. Anh Korn buông tôi ra và tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra. Sau đó, tôi hoàn toàn ngơ ngác và cứ tự hỏi bản thân hết lần này đến lần khác rằng liệu có phải mình vừa bị quấy rối không?”
“Nhưng tôi không dám nói gì cả và chọn cách giữ khoảng cách với anh ta…”
“Tôi tưởng mọi chuyện dừng lại ở đó. Nhưng tôi đã lầm…”
Vetaka ngừng lời, hít một hơi thật sâu như đang cố gom hết can đảm để chống lại nỗi kinh hoàng. Tôi nắm lấy tay cô ấy để an ủi.
“Anh Korn… đã đi theo tôi vào phòng lưu trữ hồ sơ… nhưng lần này không chỉ là một cái ôm… anh ta định làm chuyện quá giới hạn hơn thế. Tôi hoảng hốt, định kêu cứu thì bị anh ta bịt miệng lại. Anh ta bảo nếu tôi chịu làm người của anh ta, anh ta sẽ lo cho tôi đầy đủ… Tôi sợ lắm, người run bần bật chẳng biết làm sao. Nhưng may mắn thay, tệp hồ sơ tôi vừa đặt lên kệ bị rơi xuống do lúc nãy tôi giật mình vì cái ôm đó nên đặt chưa kỹ. Tiếng động lớn khiến mọi người trong công ty nghe thấy và gõ cửa xem có ai bị thương không. Nhờ thế mà tôi mới thoát được…”
“Lần này tôi không thể im lặng được nữa. Tôi rất sợ hãi nên đã kể cho các đồng nghiệp và anh chị trong phòng nghe, hỏi họ tôi nên làm gì, và có nên báo cho Nhân sự không. Ban đầu ai cũng ngạc nhiên và cản tôi lại… họ bảo tôi nên đợi xem sao đã, vì họ không tin anh Korn – một người có tương lai xán lạn, lại có bạn gái sắp cưới – lại đi làm chuyện đồi bại đó với tôi, một con bé mới ra trường.”
“Và rồi cuối cùng chuyện vỡ lở ra… mặc dù tôi… chỉ kể cho những người tôi nghĩ là bạn thân, những người tôi tin tưởng…”
“Họ thắc mắc, nếu tôi không đồng tình… tại sao lần đầu tiên trong nhà kho tôi không hét lên? Tại sao tôi lại im lặng… để đến lần thứ hai mới kể cho mọi người?”
“Anh Korn chối bay chối biến… Anh ta bảo chỉ muốn kiểm tra tài liệu thôi. Và vì không có bằng chứng, tôi bị buộc tội là dựng chuyện vì muốn chiếm đoạt anh Korn cho riêng mình.”
“Mọi chuyện bắt đầu leo thang, mọi người bắt đầu xì xào bàn tán. Họ bảo tôi có thói quyến rũ đàn ông… chỉ vì thỉnh thoảng tôi hay đứng gần và nói chuyện với các anh tiền bối, rằng tôi ăn diện xinh đẹp để gây sự chú ý với đàn ông, và rằng tôi thích nhận quà của những người tán tỉnh mình để ‘thả thính’ họ.”
“Tôi đâu có biết… tôi hoàn toàn không biết gì cả. Tôi chỉ nói chuyện với họ vì họ đến chào hỏi tôi thôi mà. Còn chuyện ăn mặc… tôi chỉ muốn thay đổi ngoại hình chút thôi. Tôi nhận quà vì mọi người trong phòng ai cũng nhận được quà giống vậy cả. Hóa ra tất cả những người tôi tưởng là tốt với mình thực ra chỉ muốn tán tỉnh tôi… Tôi cố giải thích với mọi người, nhưng ai cũng bảo tôi giả nai, diễn sâu…”
Nước mắt Vetaka tuôn rơi vì những cảm xúc dồn nén bấy lâu…
“Không một ai tin tôi cả.”
Người phụ nữ nhỏ nhắn cố hít sâu để kìm nén tiếng nấc.
“Và khi tôi kể cho gia đình nghe chuyện này… tất cả những gì họ làm là hỏi ngược lại tôi xem tôi đã làm gì khiêu khích anh ta, chuyện xảy ra có phải do tôi cư xử không đúng mực ở chỗ làm không. Tất cả mọi chuyện xảy ra đều là lỗi của tôi…”
“Tiện thể tôi cũng xin lỗi nhé… gia đình tôi cũng chẳng mang lại cho tôi cảm giác an toàn hay thoải mái, nên tôi lấy tư cách gì mà chỉ trích gia đình cô chứ.”
“Cô Wine..”
Tôi không thể cứ ngồi nghe mà không làm gì được nữa, thế là tôi kéo Vetaka đang run lên vì nức nở vào lòng ôm chặt.
Khi được ôm, người phụ nữ nhỏ nhắn cũng vòng tay siết chặt lấy tôi và òa khóc nức nở cho thỏa nỗi lòng.
“Cuối cùng… tôi nghỉ việc vì không chịu nổi áp lực nữa.”
“Lúc tìm việc mới, tôi tự nhủ rằng nếu không thay đổi được người khác, thì tôi đành phải thay đổi chính mình thôi…”
Tôi chỉ biết ôm chặt Vetaka, cố nén cơn giận đến mức ứa cả nước mắt.
Thảo nào Vetaka lại sòng phẳng trong mọi chuyện như vậy. Cô ấy không bao giờ nhận quà miễn phí từ ai. Mọi thứ đều phải chia đều. Và lý do cô ấy tỏ ra lạnh lùng, không thân thiết với ai ở chỗ làm là vì người phụ nữ nhỏ nhắn ấy đã có một quá khứ đau thương đến thế.
Và điều làm tôi giận nhất…
Là hành động của một gã đàn ông tồi tệ cùng đám người đáng khinh đó đã cướp đi sự tự tin của Vetaka suốt mười năm trời. Thật quá mức căm phẫn…
“Wine… Nghe tôi nói này, được không?”
Tôi tháo kính ra khỏi gương mặt đẫm lệ của cô ấy và cẩn thận dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.
“Cô không làm gì sai cả, Wine à, kể cả việc phản ứng chậm trễ sau đó. Cô đâu ngờ mình sẽ gặp chuyện đó khi đi kiểm kho. Cô đã rất dũng cảm khi tự đấu tranh bảo vệ bản thân rồi.”
“Dù cô có ăn mặc thế nào đi nữa, nếu bọn họ muốn quấy rối thì họ vẫn sẽ làm thôi.”
“Tôi ghét cay ghét đắng cái trò đổ lỗi cho nạn nhân này. Tại sao chúng ta lại phải trách nạn nhân trong khi lỗi thuộc về đám người tồi tệ kia chứ?”
“Tôi ăn diện thế này mỗi ngày là vì tôi muốn thế, chứ không phải vì ai khác cả.”
“Tôi thấy vui mỗi khi nhìn mình trong gương, và tôi cũng muốn cô cảm nhận được niềm hạnh phúc đó.”
“Đừng để tâm đến đám người ở công ty cũ nữa. Tôi nghĩ họ ghen tị với cô vì cô xinh xắn, đáng yêu và được nhiều người theo đuổi thôi.”
“Cô đẹp lắm, Wine. Ngay cả khi không trang điểm cô đã lộng lẫy thế này rồi. Nếu trang điểm vào thì còn đẹp tuyệt trần đến mức nào nữa?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Vetaka với tất cả sự chân thành có thể, khiến cô ấy ngượng ngùng quay đi.
“N-nhưng mà…”
“Cô có thể thay đổi từng chút một mà. Nếu kẻ nào dám đặt điều nói xấu cô, tôi sẽ cho kẻ đó hối hận không kịp.”
Tôi nhếch mép cười đầy nguy hiểm.
“Chuyện hôm nay chỉ là tình cờ thôi. Chắc cô sẽ không gặp lại hắn nữa đâu, Wine. Đừng lo nhé, được không?”
“Nhưng… hôm đi trồng cây ấy.”
Sự ngập ngừng của Vetaka cho tôi câu trả lời ngay lập tức. Ra là… cái gã khốn nạn tên Korn đó cũng có mặt hôm ấy…
“Vậy thì tôi sẽ luôn ở bên cạnh cô, Wine. Tôi đảm bảo với cô, cô sẽ được an toàn.”
Khi trên gương mặt người phụ nữ nhỏ nhắn không còn vương những giọt nước mắt, tôi trả lại cặp kính cho Vetaka.
“Tin tôi đi. Ban nãy tôi vừa đuổi hắn đi rồi còn gì?”
Vetaka chỉ biết gật đầu trước những lời nói đầy tự tin của tôi.
“Cảm ơn cô Lal nhiều lắm. Tôi thấy… đỡ hơn nhiều rồi.”
“Cô có phiền không nếu chỉ gọi tôi là Lal thôi… bỏ từ ‘Cô’ đi nhé?”
Tôi nói ra yêu cầu của mình với Vetaka, vì muốn tiến thêm một bước trong mối quan hệ của chúng tôi.
“Tôi nghĩ giờ chúng ta thân thiết rồi mà, đúng không?”
Khi nghe lời đề nghị và nhìn thấy ánh mắt “cún con” của tôi, người phụ nữ nhỏ nhắn cúi đầu lí nhí.
“Vậy thì cô cũng gọi tôi là Wine đi… đừng thêm từ ‘Cô’ nữa.”
Gương mặt Vetaka đỏ bừng khi nói ra câu đó.
“Nhưng chỉ khi nào có hai chúng ta thôi nha, được không?”
Và sự cho phép của Vetaka khiến tôi cười ngoác tận mang tai.
“Từ giờ trở đi, tôi sẽ dạy Wine cách trang điểm nhé.”
Tôi sẽ khiến mọi người thấy Vetaka lộng lẫy đến nhường nào.
“Không cần đâu… thế này là được rồi…”
“Wine à, Wine không thấy sao? Hôm nay Wine chỉ cần bỏ kính ra và đổi kiểu tóc thôi mà đã làm cả công ty điêu đứng rồi đấy.”
“Lal này, cô thật là…”
Vetaka bật cười trước câu đùa của tôi. Tôi thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng mang lại nụ cười trọn vẹn trên gương mặt người phụ nữ nhỏ nhắn ấy.
Có thể sẽ mất chút thời gian, nhưng tôi sẽ giúp Vetaka thoải mái là chính mình trở lại…
⸺⸺⸺
Hai chúng tôi trò chuyện đến tận khuya, rồi Vetaka xin phép đi tắm lại trước khi ngủ. Người phụ nữ ấy đã chiều lòng tôi khi tôi đòi vào tắm cùng. Tắm xong, tôi lấy túi trà đắp lên đôi mắt đã sưng húp vì khóc của cô ấy để giúp giảm sưng.
Đến giờ đi ngủ, tôi thì thầm gọi Vetaka đang nằm bên cạnh.
“Này, Wine…”
“?”
“Tôi ôm Wine được không…?”
Tôi ngượng ngùng hỏi người phụ nữ nhỏ nhắn. Vetaka không trả lời, nhưng cô ấy xích lại gần hơn để tôi có thể kéo thân hình nhỏ bé của cô ấy nép vào lồng ngực mình.
“Cảm ơn Lal… vì đã lo lắng cho tôi.”
Vetaka lại lí nhí nói với tôi.
“Tôi cũng phải cảm ơn Wine chứ, vì đã chịu kể cho tôi nghe.”
“Tôi vui vì có Lal ở bên cạnh.”
Vetaka vòng tay ôm lại tôi, sự gần gũi ấy giúp tôi nghe rõ từng nhịp tim của cô ấy.
“Wine…”
Tôi khẽ gọi. Vetaka ngước mắt lên nhìn tôi đầy e thẹn.
Tôi muốn nói với cô ấy… rằng tôi yêu cô ấy nhiều đến nhường nào… rằng tôi muốn được chăm sóc cô ấy mãi mãi…
“Sao thế?”
“…Chúc Wine ngủ ngon nhé?”
Lời nói của tôi khiến Vetaka khựng lại một nhịp trước khi đáp lại lời chúc.
“Ngủ ngon.”
Tôi ngắm nhìn Vetaka đang ngủ say trong vòng tay mình với ánh mắt tràn đầy yêu thương không thể giấu giếm.
Thương mến… Yêu…
Những từ ngữ diễn tả cảm xúc của tôi dành cho cô ấy lấp đầy trái tim tôi, khiến nó căng tràn, nhưng khi mở miệng định nói, tôi lại chẳng thể thốt nên lời. Bởi vì lúc này tâm trạng của Vetaka vẫn chưa ổn định nhất… Tôi không muốn lợi dụng cảm xúc của cô ấy.
Mối quan hệ của chúng tôi tiến triển đến mức này trong ngày hôm nay đã là một tín hiệu rất tốt rồi…
Tôi muốn được ôm cô ấy trong vòng tay như thế này mỗi đêm. Liệu niềm mong mỏi khắc khoải này của tôi có bao giờ trở thành hiện thực không?