[Omega] Đánh giá đồng hồ Moonswatch của tôi

Tao biết là nhiều người đã xem review video về cái đồng hồ này rồi, và có thể là tao không nói gì mới mẻ cả, nhưng tao nghĩ một số bạn sẽ thấy hay ho khi đọc review viết của một người dùng thường xuyên ở đây và sẵn sàng trả lời mọi câu hỏi của các bạn.

Ngoại hình: 10/10

Cái đầu tiên tao để ý là nó giống Omega Moonwatch kinh khủng khi nào nó còn trong hộp (tao mua mẫu mission to the moon). Cái đồng hồ này không giống em trai của Omega hay là một bản sao nhái, nó y hệt hàng thật.

Những chi tiết như chữ S khắc trên mặt kính (thay vì logo Omega), logo Omega và kiểu chữ trên mặt số, đồng hồ bấm giờ, chấm trên số 90, tất cả đều có và trông rất tuyệt vời.

Mặt sau thì đúng kiểu Swatch, ngoại trừ cái nắp pin cực chất: nó có hình mặt trăng và nhìn còn đẹp hơn trong ảnh hay video nữa.

Chất lượng và cảm giác: 5/10

Tao hơi thất vọng khi lấy nó ra khỏi hộp. Tao biết vỏ đồng hồ làm bằng “bioceramic”, không phải thép không gỉ, nhưng vẫn bất ngờ. Đây là chiếc Swatch đầu tiên tao mua, nên có thể một phần là do vậy, nhưng tao không thể không thấy nó hơi rẻ tiền và giống đồ chơi vì chất liệu này.

Rồi tao đọc trên mạng thấy vỏ đồng hồ kín mít và chỉ có thể thay pin qua nắp pin, nghĩa là không bao giờ được nhìn thấy bộ máy bên trong. Điều này có đúng không? Tao không biết. Tao tưởng tao thấy và cảm nhận được một đường viền ở mặt sau, chỗ nối giữa mặt sau và thân vỏ. Tao vừa xem lại, và hình như nó chỉ là giả lập? Vậy là đồng hồ chỉ là một khối liền?! Nghĩa là đây là một chiếc đồng hồ dùng một lần? Tao không nói là vậy, tao chỉ hỏi thật lòng thôi.

Tao biết nó chỉ có 250 đô la và không phải Omega xịn, nhưng hồi nhỏ tao có vài cái Casio và Timex rẻ tiền và không có cái nào dùng một lần cả. Thực ra, tuần trước dọn dẹp nhà cửa tao tìm thấy cái Timex cũ của tao, cái Timex tao đeo hồi những năm 90 (cái Timex giống Rolex Datejust, dây jubilee, thép và vàng), và tao thay pin, nó vẫn chạy tốt, 25 năm rồi đấy! Đèn Indiglo vẫn sáng nữa. Thế mà tao phải chấp nhận rằng một chiếc đồng hồ “Thụy Sĩ” giá 250 đô la có thể sẽ ngừng hoạt động sau 10 năm?

Thành thật mà nói, tao không có kinh nghiệm gì với Swatch, và tao tò mò không biết mấy cái Swatch nhựa hay bioceramic này có thực sự hỏng sau khoảng 10 năm không.

Tao bắt đầu với Casio, nâng cấp lên Timex na ná Rolex, rồi lớn lên tao dùng Cartier, Montblanc và Rolex. Tao đã 20 năm không đeo đồng hồ không phải hàng hiệu rồi, và thành thật mà nói, tao cũng chẳng có kinh nghiệm gì với Omega cả. Tao có một chiếc Seamaster Skyfall phiên bản 007, nhưng tao để nó trong hộp và không bao giờ dùng vì nó là phiên bản giới hạn. Vậy có phải tao đã kỳ vọng quá nhiều vào chiếc đồng hồ này không, dù biết rõ nó chỉ là Swatch 250 đô la chứ không phải Omega 5000 đô la? Có lẽ vậy.

Cái đồng hồ của tao KHÔNG để lại vết sơn xám trên cổ tay tao. Tao thậm chí còn dùng tăm bông nhúng nước chà lên mặt sau của vỏ và hình mặt trăng để xem có bị xám không và vui mừng báo cáo là không hề có chuyện đó. Có lẽ chỉ có Moonswatch màu xanh mới bị vậy thôi?

Vậy là tao có hai suy nghĩ trái ngược nhau, nên tao cho phần chất lượng và cảm giác điểm trung bình (5/10)

Dây đeo 3/10

Phần này đáng lẽ thuộc phần chất lượng nhưng tao thấy nó quan trọng nên tách ra riêng.

Cái dây đeo thật là khó chịu, xin lỗi nhé. Nó cứng và khó chịu kinh khủng, và phần nối với đồng hồ rất ngắn và có một vòng tròn nhỏ mà dây Velcro dài luồn qua. Cái vòng đó cứ áp vào xương cổ tay hoặc xương cẳng tay, khó chịu lắm.

Chất liệu dây đeo cũng rẻ tiền, và tao cảm thấy chữ Seamaster và logo Omega và Swatch sẽ bị bong tróc hoặc mài mòn như chữ in trên áo phông bị phai theo thời gian. Tao đang nghĩ đến chuyện không dùng đồng hồ nhiều để giữ cho chữ in không bị nứt và bong ra khỏi dây đeo. Đây chắc chắn là điểm tệ nhất của chiếc đồng hồ này.

Độ chất 10/10

Chiếc đồng hồ này chất lắm. Nó không chỉ giống Speedmaster (có người nói nó chính là Speedmaster), mà nó còn chất theo cách riêng của nó: nó vui nhộn, cái trò hành tinh rất hay ho và nó có đủ thứ chi tiết nhỏ xinh như một vài dòng chữ ở mặt sau bảo tao hãy vươn tới những vì sao hay đại loại thế.

Có gì đó ở chiếc đồng hồ này khiến tao muốn đi mua luôn Moonwatch thật để có cả anh em nhỏ và anh em lớn, hoặc ít nhất là mua thêm vài phiên bản khác như màu đỏ hoặc màu xanh.

Mọi người xếp hàng dài ở các cửa hàng trên toàn cầu để mua những chiếc đồng hồ này và mấy tay đầu cơ bán lại với giá 1000 đô la vẫn có người mua, điều này cho thấy chiếc đồng hồ này chất đến mức nào.

Nhận xét cuối cùng

Instagram, YouTube, mạng xã hội, ai cũng phát cuồng vì chiếc đồng hồ này. Điều gì làm cho nó chất đến vậy?

Theo tao, chiếc đồng hồ cuối cùng gây được sự chú ý nhiều như vậy là Cartier Solarbeat, nhưng đợt ra mắt tệ hại đến nỗi tao vẫn chưa mua được (tao bỏ cuộc và cuối cùng mua phải một chiếc Tank quartz, nhưng công bằng mà nói thì nhân viên bán hàng đã nói dối tao và bảo đó là Solarbeat, tao đã lập một chủ đề về chuyện này ở đây) và đó là một chiếc đồng hồ sang trọng thực sự. Rolex Tiffany xanh cũng được chú ý rất nhiều, nhưng thôi, đó là một chiếc Rolex mới và độc đáo!

Nhưng sự chú ý dành cho Moonswatch khác với sự chú ý dành cho Cartier Solarbeat và Rolex Tiffany: hai chiếc kia được dân chơi đồng hồ chú ý, trong khi Moonswatch lại được những người không chơi đồng hồ mê mẩn.

Nhưng tại sao? Nếu họ không phải là dân chơi đồng hồ thì họ đâu có mê Omega đến thế, đúng không? Vậy chuyện gì đang xảy ra vậy? Tao tò mò và tao không biết.

Liệu một chiếc Rolex x Timex (giống hệt cái Timex của tao, lol, chỉ là không phải là sản phẩm hợp tác) hay Apple Watch x Cartier (hãy nghĩ về những khả năng! Dây da Cartier và mặt đồng hồ Santos!) có gây được sự chú ý nhiều như vậy không? Tao không biết. Tao sẽ phát cuồng vì chúng, nhưng tao là dân chơi đồng hồ mà.