Lại nữa rồi, tớ lại tìm thấy kho ảnh “gái xinh” của chồng, thứ mà mấy bà vợ phải cạnh tranh từ hồi có báo chí đến giờ, nay thì lại càng dữ dội hơn với công nghệ “thần kỳ”.
Giờ thì anh ấy cứ khẳng định tớ là một trong những bà mẹ quyến rũ nhất ở độ tuổi này (50), nhưng tất nhiên là anh ấy lại đi xem mấy đứa 18 tuổi. Chúng mình mới cưới có 4 năm thôi, mà anh ấy còn bảo tớ cứ phải thay đổi đủ kiểu, từ ngoại hình, quần áo, đến chủ đề… để giữ anh ấy thích thú. Tớ vẫn giữ dáng tốt – thậm chí còn hơn hồi mới quen. Chưa bao giờ tớ từ chối anh ấy chuyện ấy cả – chưa lần nào. Tớ thường xuyên chiều cái tôi của anh ấy để cho anh ấy biết giá trị của mình đối với tớ. Thành thật mà nói, tớ không nghĩ ra mình có thể làm gì hơn để tôn trọng chồng nữa.
Sao vẫn chưa đủ? Tớ còn có thể làm gì nữa đây? Nếu có cô gái xinh nào đi ngang qua quán bar mà anh ấy nhìn thì tớ chẳng có vấn đề gì cả. Người đẹp thì vẫn có. Chính việc anh ấy chủ động đi tìm mới khiến tớ càng thêm bực tức. Giờ tớ mới hiểu tại sao nhiều bà vợ lại để mình xuống sắc sau khi cưới. Ý tớ là, có cần phải cố gắng khi mình đã hết mình rồi mà vẫn chưa bao giờ là đủ? Tớ không ghen tị với mấy cô gái trẻ xinh đẹp kia mà anh ấy xem. Tớ chỉ thấy bực anh ấy, vì dù tớ đã cho anh ấy nhiều hơn hầu hết các bà vợ khác (điều mà anh ấy thường xuyên bày tỏ sự biết ơn), nhưng thực tế thì, tớ thấy như mình phí thời gian quá.
Tớ phải nói thêm là anh ấy rất hay ghen, mà nếu đổi lại vị trí thì anh ấy sẽ rất đau khổ. Tớ biết điều đó và chấp nhận. Tớ luôn cố gắng không bao giờ làm anh ấy ghen vì những tổn thương trong quá khứ của anh ấy.