Suy nghĩ về hình ảnh Mê cung Hawara – nhìn nó ít như là kiến trúc, mà giống một hệ thống hơn

Tớ đã chia sẻ một phiên bản ngắn gọn về ý tưởng Life as a Game của tớ ở đây trước đó — ý tưởng cơ bản rằng cuộc sống hoạt động giống như một hệ thống trải nghiệm có cấu trúc hơn là một chuỗi sự kiện ngẫu nhiên. Ý thức như người chơi, cơ thể như nhân vật, thói quen như chế độ lái tự động, học hỏi thông qua sự lặp lại thay vì các đường tắt.

Nhìn lại bức tranh minh họa cũ này liên quan đến Hawara Labyrinth (cái thường được liên kết với Herodotus), tớ bắt đầu nhận thấy nó phản ánh cấu trúc đó chặt chẽ như thế nào — nếu bạn ngừng coi nó là một tòa nhà theo nghĩa đen.

Bên ngoài là đầy những hình người lặp đi lặp lại, các nghi lễ, những cảnh giống như diễu hành. Nó ngay lập tức có cảm giác như cuộc sống hàng ngày lặp đi lặp lại: vai trò, thói quen, cấu trúc xã hội, sinh và tử lặp đi lặp lại không ngừng. Gần giống như một chế độ mặc định mà hệ thống chạy.

Bên trong đó, không gian được chia thành nhiều phần riêng biệt, mỗi phần có các biểu tượng, động vật, công cụ, hoa văn riêng. Tớ thực sự không coi đây là những căn phòng vật lý. Chúng có cảm giác giống như các lĩnh vực hơn — các khu vực trải nghiệm khác nhau, mỗi khu vực có các quy tắc và hậu quả riêng. Bạn không tự do chọn chúng; bạn bước vào chúng thông qua hoàn cảnh, lựa chọn hoặc áp lực.

Và sau đó là mê cung ở trung tâm. Nó không hề hỗn loạn. Nó cực kỳ có trật tự. Không có ngõ cụt, không có bẫy — chỉ có những con đường dài, gián tiếp. Không có đường tắt. Đó là điều nổi bật đối với tớ. Nó trông giống như một thứ được thiết kế để làm chậm bạn hơn là một thứ gì đó có nghĩa là gây nhầm lẫn.

Bản thân trung tâm gần như trống rỗng. Không có ngai vàng, không có hình tượng thần thánh, không có kho báu. Chỉ là một điểm. Điều đó có vẻ có chủ ý. Không phải là một phần thưởng bạn mang đi, mà là một sự thay đổi trong quan điểm bạn đạt được trong một khoảnh khắc.

Cũng có những họa tiết hình tròn ở khắp mọi nơi — bánh xe, vòng lặp, hình dạng lặp lại. Nó mang lại cảm giác mạnh mẽ rằng thời gian ở đây không tuyến tính. Giống như các mẫu lặp lại cho đến khi một điều gì đó được hiểu.

Tớ không khẳng định rằng hình ảnh này chứng minh bất cứ điều gì về mặt lịch sử, hoặc nó được thiết kế có ý thức để phù hợp với những ý tưởng hiện đại. Tớ chỉ thấy thú vị khi con người trên khắp các nền văn hóa dường như thường xuyên ánh xạ sự tồn tại theo cách này: các lớp, chu kỳ, lĩnh vực, sự lặp lại, sự hiểu biết dần dần thay vì sự mặc khải.

Tò mò không biết những người khác nhìn thấy hình ảnh này như thế nào. Như một nơi theo nghĩa đen? Như biểu tượng? Như tâm lý học? Hoặc một cái gì đó hoàn toàn khác?